GIA ĐÌNH NHẶT | Phần 1: Gặp nhau

Giang ngoặt đầu xe, thắng cái kéttt – Ê ku, tới đây bao lâu rồi? Đang đi đâu đó? Ghé nhà anh chơi. – À. Hả? À, vâng. Hehe – Tùng vẫn chưa biết tên tóc dài loằn ngoằn đang hí hửng cười tít mắt với mình kia là ai. Chết cha, giờ lỡ người…

Chào Em, cô gái nhỏ tên Pan

Tôi gặp em giữa cái mát dịu nhẹ xen vài cơn gió đầu đông của những ngày cuối thu. Em tên Pan, cái tên gọi cả muôn màu của thế giới xinh đẹp, gọi cả gió, cả mưa và cái nắng ấm rọi nhẹ vào mí mắt. Em làm những việc bình thường một cách…

Chuyến đi tuổi trẻ (của tụi mình)

“Vì hùi đó tời chừ, cực Đông là chuyến đi chung vui nhất mà tao từng tham gia.” Bọn tôi,  những cơn gió quen lang thang một mình, bay mãi rồi gặp nhau ở cái chốn mù sương này. Thật hay ho. Một đứa một mình, như mọi lần, phóng lên Đà Lạt mà nó…

Có những ngày muốn ôm cả thế giới

Thế giới của tôi thật buồn. Những nỗi buồn được giấu nhẹm trong lòng. Những nỗi buồn được bao bọc bởi tiếng cười giòn tan. Những nỗi buồn miên man trong những đôi mắt mà tôi tình cờ bắt gặp. Tôi có một thói quen, cũng có thể gọi là sở thích, là ngắm nhìn…

Có một vùng đất trong tim

Người ta nói thương một vùng đất nào đấy, là thương người nào đấy, chứ cây cỏ đất đai chỉ  để yêu chứ thương thì vẫn chưa đủ. Người ta nói nhớ một nơi nào đấy, là nhớ một người nào đấy, một kỷ niệm nào đấy, chứ nhớ nhung chi một đóa hoa quỳnh…

Đi lông bông

Cơn gió. Thích đi lông bông. Vì tự do. Vì hạnh phúc. “Giang hồ” hay chỉ trỏ vào những kẻ thích đi rong và bảo rằng bọn này vớ vẩn, mất phương hướng. Kẻ đi rong cứ phớt lờ, bởi những chuyến đi dạy họ rằng trước khi phán xét một ai, ít nhất hãy…

2015 nói chuyện 2014

Trong góc cà phê quen thuộc, nơi thế giới mỗi người khách ở thu gọn vào mỗi góc bàn nhỏ, chưa bao giờ tôi cảm nhận cuộc sống sống động như thế, đủ đầy như thế trong một không gian nhỏ nhắn như thế này. Một không gian thích hợp để viết về một năm…